In Bài Viết In Bài Viết

Bệnh Vô Cảm

Bài giảng luận 26 phút của ông Huỳnh Quốc Bình:

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Download: 111003_DSAB262_Benh_VoCam

Vô cảm là không còn biết động lòng trước những hình ảnh hay sự việc mà đáng lẽ tấm lòng bình thường của con người phải biết rung động hay cảm động hay xót thương.

Bệnh vô cảm không thuộc về thể chất mà là tinh thần. Muốn chữa bệnh vô cảm không phải dễ, không thể chữa bằng thuốc mà cần đến ý thức của con người, của những ai có trách nhiệm trong gia đình, học đường và xã hội nhất là các tôn giáo, đặc biệt nhất là Thiên Chúa Giáo, vì đây là một tôn giáo thường đề cập đến “tình yêu thương”.

Vô cảm là biểu hiện của sự đạo đức suy đồi. Sự vô cảm hay căn bệnh vô cảm không phải tự nhiên mà có, nhưng nói đến với mỗi người một cách tiệm tiến, tức là từ từ, mỗi ngày một ít.

Thấy người khác bị nạn mình can thiệp, giúp đỡ, lâu ngày chúng ta quen dần với đức tính tốt đó. Còn thấy người khác bị nạn, mình dửng dưng, tỏ thái độ bàng quan, lâu ngày không thể thoát khỏi bệnh vô cảm.

Chúng ta cần can thiệp vào những trường hợp cần sự lên tiếng hay ra tay của chúng ta. Chúng ta không thể dửng dưng hay bưng tay bịt mắt khi mình có điều kiện và khả năng can thiệp.

Châm-Ngôn 21: 13   Ai bưng tai không khứng nghe tiếng kêu la của người nghèo khổ, Người đó cũng sẽ kêu la mà sẽ chẳng có ai đáp lại.

In Bài Viết In Bài Viết

Leave a Reply

In Bài Viết In Bài Viết
In Bài Viết In Bài Viết